Nguyễn Khánh Chân

KÍ ỨC XUÂN






Sáu chục tuổi xuân về gợi mở
Nghe hương lòng gọi nhớ ngày xưa
Hoa vàng ươm nắng lưa thưa
Chiều buồn ngồi đếm từng mùa lá rơi

Thời tao loạn lỡ thời áo trắng
Tuổi học trò mười tám thơ ngây
Chữ tình chưa nặng bờ vai
Nửa vơi phố quận nửa đầy rừng xanh

Mộng chưa tới đã thành mây khói
Lời núi sông réo gọi đời trai
Bút nghiên xếp lại từ đây
Đời chinh chiến ấy khi đoài lúc đông

Bao xuân thắm giữa rừng mai nở
Đón tết về nỗi nhớ mênh mông
Chân trời ánh mắt Mẹ trông
Nguyện cầu may mắn cho con xa nhà

Từng xuân đến vui dòng lệ đẫm
Tin con về thăm thẳm ngày qua
Đêm nghe tiếng pháo xa xa
Dội ngang thành phố Mẹ nhoà lệ thương
.....
Ngồi nhớ lại từng mùa xuân đã …
Trôi qua lời sỏi đá buồn tênh
Vu vơ ta chúc cho mình
Ừ thì vui nhé giữa thinh không đời .

Nguyễn Khánh Chân

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 22 tháng 1 năm 2020

Bình luận về Bài thơ "KÍ ỨC XUÂN"