Nguyễn Thị Thanh Dương

Ấm Áp Ngày Lễ Tạ Ơn






Mùa lễ Tạ Ơn đến với mọi nhà,
Có hoa cúc vàng ngoài sân rực rỡ,
Có mây mùa Thu về qua khung cửa,
Có tôi bâng khuâng nhặt lá cuối mùa.
 
Lễ tạ ơn, tháng mười một sắp qua,
Mùa Ðông chưa đến sao mà lạnh thế,
Lòng tôi giao mùa khi chiều lộng gió,
Gío tháng mười một hay tháng mươi hai?
 
Xin mời mùa thu, mùa Thu tàn rơi,
Ði cùng tôi ngày tạ ơn truyền thống,
Có món gà Tây vàng thơm vừa nướng,
Có squash soup và món ngô khoai.
 
Có món ngọt ngào bánh Pumpkin pie,
Bàn tiệc tạ ơn người ta đoàn tụ,
Vẫn là những món ăn quen thuộc cũ,
Vẫn là ngày vui được tạ ơn đời.
 
Mùa lễ tạ ơn đến với mọi người,
Những người giàu sang hay người nghèo khó,
Những người không nhà sống ngoài đường phố,
Họ ước mơ gì ngày lễ tạ ơn.?
 
Họ nhận bữa ăn từ những tha nhân,
Cũng gà tây, khoai tây nghiền, bánh ngọt,
Cuộc sống có lúc cho đi và nhận,
Cám ơn người dưng còn nghĩ đến mình.
 
Bàn tiệc tạ ơn nào cũng sẽ tàn,
Như mùa Thu đang hết thời nhan sắc,
Xin cám ơn gió tháng mười một lạnh,
Có lễ Tạ Ơn  ấm áp cho đời.



 



Nguyễn Thị Thanh Dương










Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2018

Bình luận về Bài thơ "Ấm Áp Ngày Lễ Tạ Ơn"