Phan Khắc Khoan

Xa Xa



I
Nón ngả sau lưng trước gió chiều,
 Áo hồng nô gió cũng bay theo;
 Tay nâng tà áo, tay vin nón,
Khi tóc huyền tuôn những nét yêu.
 
II
Lá rung  như vẩy người xa tới
Viếng cảnh vườn im dưới bóng mây
Thì ra thu đã về đây với
Én liệng từng không gió lất lay
 
III
Tiếng đâu chiêm-chiếp ? Trời u-ám
Trong bóng nào đâu thấy cánh chim ?
 Buồn chưa ! Trên nước chiều đen xám
Bóng chiếc thuyền con, đứng lặng im !




IV
Nước chiều đã cạn, sông bày cát,
Nhưng chiếc đò ngang vẫn đợi chờ.
Người thưa, khách vắng ... buồn man mác ;
Cô lái buồn trông dãy núi mờ.




V
Ai đứng trông buồn mong mỏi bạn
 Trở về với những khúc ca hoan ?
- Tổ chim bỏ vắng trên cành nhạn
 Đã kể cho người nỗi hợp tan.




VI
Cây vươn trên nước rủ bơ phờ.
Gió nhẹ vờn sương thổi vật vờ;
Chiều đuối, chiều tàn, chiều lặng-lẽ
 Đò qua sông vắng lướt như mơ.




VII
Chỉ thấy cành rung ngọn lắt lay
 Xạc xào vang rộn tiếng heo may.
Ngoài kia có lẽ mông mênh quá,.
Gió lạnh len vào núp dưới cây.




VIII
Ngoài kia chân vẫn tìm ra lối,
Sao dưới hàng keo bóng phủ dày ?
Hình như tất cả đêm khuya tối
 Tất cả chui vào dưới rặng cây.




IX
Buồm ai thấp thoáng ngoài xa mịt ?
Ta chẳng quen người cũng ngó theo....
Ai người chẳng biết buồn ly biệt
Lúc cánh buồm giương ai nhổ neo ?




X
Tôi vừa ra đó quên cầm sách,
Gió đã lòn vào dở đếm trang.
- À mà trong vắng trong xa cách
 Có lẽ bao nhiêu nỗi phụ phàng !

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2018

Bình luận về Bài thơ "Xa Xa"