4t

lãng đãng chiều nhớ (1)



đưa nỗi nhớ lang thang miền hư -thực
nét vô tư thấp thoáng dáng mơ hồ
mùa đã sang, phố lạnh bàn tay phố
dấu chân mây trắng xoá cuối chân trời

tia nắng nhạt lập lờ bên ô cửa
chiều mênh mang trên nỗi nhớ lưng chừng
xưa ta giấu trăng vào trong gối mộng
lúc đông sang, tiếc nuối ánh mặt trời

hồn ngơ ngẩn,tuyết ngập tràn ngõ vắng
nốt nhạc rơi, chợt thức tỉnh đêm dài
còn đâu nữa tiếng thở buồn khắc khoải
để đêm khuya ta biết phút mong chờ.

về thôi phố, bến hẹn không người đợi
ta đi qua như cơn gió bên đường
anh bỗng chốc tan dần trong kỷ niệm
chỉ riêng ta, quên - nhớ của một thời.

4t

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2018

Bình luận về Bài thơ "lãng đãng chiều nhớ (1)"