Huyền Lâm

Sầu Chưa Nhánh Trỗ.



Khi chưa nhớ là sầu chưa nhánh trỗ
Chưa đem hồn nhốt vào lọ oan khiên
Chưa có được thì mình chưa thấy mất
Chưa hân hoan thì chưa biết muộn phiền


Tôi bên đời bước đi như chiếc bóng
Mặc tiếng kêu văng vẳng vọng mơ hồ
Nghe thổn thức chút gì như níu kéo.
Mưa chưa dầm khó ướt trái tim khô

Đêm vô tận , ngày cũng dài vô tận
Đối với tôi tất cả chuyện bình thường
Khi ngồi đàn lại những bài hát cũ
Mới thấy lòng nghe một chút vấn vương

Không có lẽ con tim tôi đã lạnh
Hay lóc lăn va chạm với tình đời
Đã cảm nhận qua bao thiên tình sử
Tình chỉ là đoạn cuối ...Khói sương rơi .

Huyền Lâm .

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2018

Bình luận về Bài thơ "Sầu Chưa Nhánh Trỗ."