Huyền Lâm

Cát Bụi




Đừng bao giờ trách lòng người sâu cạn
Bởi nhân gian muôn vẻ của cuộc đời
Ta với em - rồi cũng phận lá rơi
Mai cát bụi trở về cùng cát bụi

Nên bây giờ ta chẳng còn hờn tủi
Cứ an nhiên nhận lãnh kiếp con người
Buông thả lòng quên mọi chuyện buồn vui
Có đôi lúc thấy đời không vướng bận

Ta cũng đã quên đi lòng thù hận
Ngước nhìn đời thanh thản đợi tàn hơi
Em thấy không nhân thế một kiếp người
Quá ngắn ngũi khi so cùng trời đất

Nên cuộc sống giữ tâm hồn chơn chất
Và lòng mình nên nở đóa bao dung
Điểm thời gian cho đến phút sau cùng
Là hoang mộ chập chùng màu cỏ dại

Ta đứng lặng giữa chiều buồn quan tái
Nhìn mây trời sương trắng nắng vàng rơi
Rồi gẫm suy cho số phận con người
Là cát bụi sẽ về cùng cáy bụi ...

Huyền Lâm ...

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2015

Bình luận về Bài thơ "Cát Bụi"