Ngọc Trân

Nhớ Phượng xưa






Nhìn áo trắng với cành hoa phượng đỏ,
Tuổi học trò lại chợt đến trong tôi,
Ba tháng hè lòng sao thấy chơi vơi,
Ngày tạm biệt thầy cô cùng bạn hữu!
Ta nhớ mãi ngày lên đường chiến đấu,
Từ giã bạn bè cùng mái trường xưa,
Hôm tiễn đưa nhìn ánh mắt ngây thơ,
Chợt nhìn thấy bờ mi ai ngấn lệ!
Đời lính chiến hiểm nguy đâu dám nghĩ,
Tình yêu kia không dám ngỏ cùng ai!
Đường hành quân cùng năm tháng miệt mài,
Nên trường cũ người xưa càng xa mãi.
Ký ức năm nao hôm nay trở lại,
Khi nhìn hình áo trắng cánh phượng xưa,
Cho lòng mình lại chợt thấy ngẩn ngơ,
Mầu phượng vỹ với mắt buồn thưở trước!
Đôi chúng ta đã không tròn mơ ước,
Thấy thương nhiều cho lứa tuổi hoa niên,
Bạn bè ta trong thời buổi đao bình,
Vì đất nước bao chuyện tình dang dở!
Những người vợ đành làm thân cô phụ!
Tháng ngày buồn theo dõi bóng chinh nhân!
Hoặc có người đã quấn mảnh khăn tang!
Khóc số phận tuổi xuân thành góa phụ.
Trưng Vương ơi những người em năm cũ,
Mùa phượng về giờ em ở nơi đâu?
Gia Long trường xưa phượng đã phai mầu!
Tên trường cũ chỉ còn là kỷ niệm.
Ngọc Trân

Được bạn: Thanh Vân đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2020

Bình luận về Bài thơ "Nhớ Phượng xưa"