Hoài Nguyễn

Văn tế chuột.






Than rằng!
Năm Canh Tý sắp hết
Tân Sửu chuẩn bị về…
Một năm qua lũ chuột nhà mi cầm trịch
Dịch bệnh hoành hành, bão lũ khắp nơi
Ba trăm sáu lăm ngày trôi qua,
Bọn mi chỉ lo đục khoét chẳng màng thế sự
nên bọn tham quan soi theo gương chuột mà hư!
Mặc người nghèo còng lưng vì thuế phí!
Thương dân đen bị lũ tham quan nghĩ kế vặt sạch lông
Để nước non ngày càng thua kém bạn bè
Để cuối năm đám cẩu quan kéo nhau ra vành móng ngựa
Bao nhiêu con cháu nhà mi sập bẫy mà có đâu chừa!
Chê bọn heo tạp ăn,
cứ tưởng bọn mi muốn làm người tử tế…
Nhưng bản chất gian manh,
bọn mi ăn càng chẳng thứ nào chê!
Bá tánh có chửi la, mắng nhiếc kệ cứ việc làm càng
Thừa cơ dịch bệnh, thiên tai
nâng bừa thiệt hại để mong đớp đậm
Lợi dụng lực quyền vơ vét cho chật túi tham.
Bao nhiêu chuột vô lò, bọn mi chẳng hề run sợ
Cậy có bình to che chắn, thế nào cũng làm ngơ!

Thế mà!
Lưỡi bọn mi lắm đường lắt léo
Miệng chẳng to nhưng gặm nhấm khắp mọi nơi
Thương dân đen còng lưng ra làm rồi bọn mi phá phách
Chuột cống, chuột hôi, chuột đồng, chuột nhắt…
Bao nhiêu thuốc diệt, lẽ nào bọn mi nhờn tất?
Lắm bẫy bã giăng ra, đám chuột chẳng một chút chùn chân.
Bọn chuột bị tóm, đứa nào cũng cho mình vô tội
Đứa thì tâm thần, đứa lại dính ung thư
Thằng ngu ngơ thì lại bị té lầu, xe cán
Trò diệt khẩu lũ chuột bây giờ khôn đáo để
Chuột nhắt có toi, bọn chuột cống vẫn cứ yên bề!

Thế nên!
Mới chỉ một năm cầm trịch,
cửa nhà tan hoang, mùa màng thất bát
Bao lũ chuột bọn mi, có diệt thì cũng chỉ chiếu lệ tượng trưng
Tội ác lũ chuột gây ra còn nhiêu hơn cả lá rừng
Dòng họ chuột cứ thế mà an nhiên hưng thịnh!
Đêm tối đến là bao nhiêu loài chuột
Tranh giành ăn chí chóe khắp mọi nhà
Lão mèo già ngó bộ cũng xui lơ
Bởi lũ chuột bây biết xum xoe nịnh bợ
Còn mấy bữa chắc cũng lo chầu tiên tổ
Nên nhà chuột bọn mi yên tâm trong hang ổ
Đợi qua năm tốt tháng lành lại tiếp tục vét vơ!

Hỡi ơi!
Đời chuột có được bao năm
Kiếp tý mấy bữa trăng rằm
Đục khoét nhân gian cùng khắp
Vơ vét tận cùng cốt được đầy hang
Khi chết cũng chỉ mang danh loài chuột
Cho đời cười thối mũi bọn lưu manh

Thương thay!
Đến cuối đời, sắp về chầu ông bà tiên tổ chuột
Óc tham ăn sao chẳng chịu hoàn lương
Để cho thiên hạ khinh khi, cháu con muối mặt
Cố đấm ăn xôi chỉ vì chút bả hư vinh cuộc đời quá ngắn
Để nhắm mắt buông xuôi vẫn hoàn tay trắng
Bỗng lộc, lực quyền một chốc hóa phù du.

Kính báo!
Tháng tận năm cùng, cũng xong phần chuột
Dẫu ngôi cao cũng nào thoát luật Càn Khôn
Chuột có luân hồi cũng đừng hóa kiếp làm quan
Quyết bám ghế lợi danh bày trò ăn bẩn
Năm Tân Sửu, trâu thay phiên gánh vác nợ nần
Chỉ tội thân trâu già kéo cày mỏi mòn trọn kiếp
Được cầm trịch mà lòng trâu canh cánh nỗi buồn…
Hoài Nguyễn – 19/01/2021

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 1 năm 2021

Bình luận về Bài thơ "Văn tế chuột."