Vũ Hồng

Quán núi



 Quán núi lưng trời, quán núi lạnh
Màu mây tóc trắng rụng sau lưng
Sơn nữ mắt chiều rơi cô quạnh
Dõi bóng người đi, bóng người dưng

Quán núi? Ờ, có lần ta đến
Câu tỏ tình chót lưỡi đầu môi
Em nhẹ dạ buông lời hò hẹn
Bỏ quán tìm ta, ta đã xa rồi

Ta có lỗi ngàn lần ta có lỗi
Phố núi xa hiu hắt ánh đèn dầu
Ly rượu lạt ta gục đầu thú tội
Sơn nữ về đâu, sơn nữ về đâu?

Ta cúi xuống hôn từng viên đá nhỏ
Dấu chân xưa phai nhạt mất rồi
Em lẩn khuất đâu đây trong lá cỏ
Bỏ tình ta, quán hóa mồ côi

Em đừng trách lòng ta bội bạc
Em đừng trách tình ta sương sa
Ta tìm em khắp cùng chốn núi
Nung lên chén rượu buổi chiều tà.



 


VŨ HỒNG

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 5 năm 2019

Bình luận về Bài thơ "Quán núi"