Trường Phi Bảo

Bên Chồng

Bên chồng em vẫn cứ tơ vương
Không đặn yêu nhau chớ chung đường
Anh về xin cứ se duyên thắm
Cùng cô gái khác mộng sắc hương
Bên chồng em sống những trống không
Không tình, không nghĩa, không mặn nồng
Ân ái cũng chỉ là mây gió
Mà nhớ tới anh xót cả lòng
Bên chồng cửa rộng với lầu cao
Ngặt nổi thân em đã trót vào
Gia nghiêm lễ giáo mang ra huấn
Thiếu phụ quặn mình trở giấc đau
Bên chồng...anh có hiểu cho chăng?
Hữu duyên vô nợ ví như bằng
Ba năm thề hẹn trong vô vọng
Là nát lòng nhau những đêm trăng
Anh cứ trả thề với non sông
Chim sáo ngày xưa đã xổ lồng
Tình yêu thành sông buồn suối hận
Đêm đêm tựa cửa có người mong...!
26-3-2005

Được bạn: vdn đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Bên Chồng"