dohop

Hạt giống


Ngày xưa con lên bốn


Mẹ dắt con đến chùa


Nghe tiếng chuông chùa đổ


Con miệng cười ngây ngô


 


Đường xa con dốc bụi


Con mỏi mẹ bế bồng


Thấp thoảng cánh sen hồng


Xa xa trồi ngọn núi


 


Mẹ gieo vào tâm con


Hạt giống của Bồ Đề


Con ngọt ngào đón nhận


Hạt chìm vào chốn mê


 


Mẹ nuôi con no lớn


Trong biển đời bao la


Mẹ dạy con thật thà


Khoan dung và độ lượng


 


Con lớn trong tình thương


Khi cha già mẹ yếu


Tưởng có chút thành tựu


Để báo hiếu song đường


 


Đời càng không phẳng lặng


Trong chính thể hận thù


Sóng to con gục ngã


Trong biển sống ngục tù


 


Con gẫy cánh học đường


Mẹ không còn sức giúp


Con thất tình lận đận


Mẹ u buồn xót thương


 


Thế rồi con đi xa


Bỏ nước bỏ mẹ cha


Bỏ tình yêu mực tím…


Đau buồn rồi cũng qua.


 


Đời chưa hết chông gai


Con lặn ngụp ngày ngày


Có chút thành quả mọn


Mẹ mất rồi, có hay?


 


Biển đời nào có yên


Con đơn thân độc thuyền


Lái chèo con chưa vững


Yếu ớt sao làm nên?


 


Tâm trí con mỏi mòn


Tủi nhục và cô đơn


Chợt nhớ con đường dốc


Mẹ bế đến hồ sen


 


Con nhớ tiếng chuông chùa


Nhớ ngày tháng ngây thơ


Giọt nước tròn óng ánh


Trên lá sen, ở nhờ.


 


Những đóa sen hồng tươi


Đón chào muôn hạt nước


Được duyên thoát bùn nhơ


Dù chỉ trong đôi phút


 


Đóa sen lòng đang mở


Hương sắc như đón chào


Nhắc con chăm hạt giống


Mẹ gieo cấy năm nào


 


Ngày xưa con lên bốn


Mẹ gieo hạt Bồ Đề


Mẹ xa rồi cõi mê


Độ con, hạt lên búp


 


Đất xấu hoa chậm nở


Nhưng lá vượt bùn nhơ


Con: nước được duyên cơ


Có phút giây khôn lớn


 


Mẹ ơi hoa sẽ nở


Nhờ hạt giống Bồ Đề


Hành trang trong cõi mê:


Món quà mẹ trao tặng


  


dohop. Nam Bán Cầu – 14/5/2009

Được bạn: vdn 14.5.09 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Hạt giống"