Huyền Băng

Ngắm trăng lòng buồn...!

Lửng lơ võng nhỏ lưng trời

Nhìn trăng đang đứng chơi vơi đầu mùa

Ta nghe một ngọn gió lùa

Một chút hiu hắt thiệt, thua cõi đời

Trong cô tịch, tiếng gọi mời

Thả hồn thơ vụn, vui đời non cao

Nhìn xa, chỉ một vì sao

Ánh vàng yếu ớt rớt vào đêm thâu

Đằng kia ánh nến nhạt màu

Niềm tin ai thắp nghiêng chao lập loè.

Cành trơ lá, ánh vàng hoe

Đường trơ bụi đất rừng nhè... khóc cây

Chỉ còn nắng gió cùng mây,

Tuy rằng cũng đẹp nhưng đây chạnh lòng!

Mãi ước mong, mãi ước mong

Người thương trả núi cùng sông điệp trùng.

 

Huyền Băng

Được bạn: vdn 5.3.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Ngắm trăng lòng buồn...!"