Huyền Băng

Thương Cha


Thương cha cách biệt âm dương,
Mồ xanh cha ở, từ đường con an.
Cha con cách trở đôi đàng
Thương cha khuya sớm thân dan cùng trời
Ngồi bên mộ... lệ lại rơi.
Tại sao cha chẳng sống đời với con.
Cha dù gầy héo mỏi mòn,
Nhưng còn thấy đó, biết còn tình cha
Ngày đã qua, tháng đã qua
Nhưng con vẫn tưởng như là đâu đây!
Con bưng một cốc sữa đầy,
Để trên bàn đó nhớ ngày dâng cha
Dù ngày tháng có trôi xa
Thương cha con cất lời ca nguyện cầu.
Huyền Băng

Được bạn: vdn - 23.1.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Thương Cha"