Huyền Băng

Thương mãi vầng trăng


Trăng đã lên rồi ai đó ơi!
Khuyết tròn cũng mặc ngắm trăng cười.
Rồi mai khuất nẻo buồn như rũ. 
Có nhớ chăng tôi một bóng người.
Khi đến trăng ơi - ôm nỗi nhớ
Đầy vơi cũng đặng ấp tim côi.
Ngăn sông mấy quãng lòng đâu xá!
Cách mấy đò đưa cũng đến thôi.

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Thương mãi vầng trăng"