Huyền Băng

Vọng lữ khách


Thân họa: Hoài Hương của Bạch Loan 




Quê mình hạ đến nắng hoa bay
Mẹ đợi bên hiên nhắc, trông hoài...
Một đứa con xa miền sương gió
Dõi theo én nhạn khuất chân mây
Năm dài tháng tận không thể đợi
Quãng ngắn đời người, mẹ bỏ đây!
Hỡi người lữ khách bao giờ sẽ...
Qùy bên mộ mẹ: chuyện ngắn dài.





(niềm riêng)

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Vọng lữ khách"