Huyền Băng

DƯ ÂM TÌNH BUỒN

XIN sóng đến xoá tan niềm đau cát,
MỘT niềm đau hằn bởi những vết chân.
CHÚT hương xưa nhớ lại bổng bần thần,
DƯ chấn biển xô đời ta dập vỡ
ÂM vang xưa gọi tim ta còn nhớ,
ĐIỆU ca nào làm ngây ngất hồn thơ.
ĐÀN ai ngân khiến tim phải thẩn thờ
BUỒN len ngõ hồn rơi vào cô tịch.

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "DƯ ÂM TÌNH BUỒN"