Huyền Băng

Coi chừng lạc lối !



      Không có cuộc đời nào bế tắt,
      Đến cùng đường lối sẽ mở ra thôi!
      Cây đã ươm, mầm tất phải sanh xôi,
      Sống hay chết là do người vun quén
      Như cô bé quàng chiếc khăn màu đỏ,
      Mẹ dặn đi đi thẳng đến nhà bà,
      Nhưng bé quên thơ thẩn giữa đường hoa
      Sói đến trước ăn thịt bà, chờ bé....
      Tôi luôn vỗ lòng mình, nhớ nhé !
      Chớ lạc đường, chớ mê mẩn phù hoa.
      Đường của ta, đường chân lý tuy xa.
      Nhưng gắng bước, trước sau rồi cũng đến.
      Hỡi những người bạn thân mến,
      Đến với nhau bằng tình cảm thật thà.
      Danh vọng gì rồi cũng sẽ chóng qua,
      Mê đắm lắm sẽ lạc đường sai lối.
      HB

Được bạn: vdn đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Coi chừng lạc lối !"