Huyền Băng

Hỡi Người Tri Kỷ !


Nàng thơ thấp thoáng vườn đào,
Mặt hoa, da phấn, môi nào tươi hơn!
Nàng rằng: Nguyên hãy dừng chơn.
Thơ rằng: thơ phải dập dờn, tung tăng.
Vì thơ là của ...thi nhân
Khắp miền khắp chốn nên không thể dừng!
Qua đây vui chút hương xuân,
Cảm lòng tri kỷ nhưng đành chia... thôi.
HB

Được bạn: vdn đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Hỡi Người Tri Kỷ !"