Huyền Băng

Nặng Tình Người...


Mơ ước của em,
Mơ ước của tôi,
Mơ ước của muôn người...
Nặng tình quê, tình đất.
Trong tim ta,
Quê hương, không bao giờ mất.
Dù xa, dù gần,
Dù thật gian nan.
Yên tâm đi em,
Bão tố cũng phải tan.
Nắng cũng nhạt, mưa cũng tàn theo gió.
Quê hương ta, em ơi!
Mạ xanh luôn còn đó.
Vẫn con đò, vẫn bến nước làng quê.
Vẫn sáo diều reo vi vút đê mê
Chờ em đến bên chân trời mơ ước.
Huyền Băng

Được bạn: vdn đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Nặng Tình Người..."