Huyền Băng

Trùng Hoan


Rừng thu say đắm khách ly hương,
Ngẩn ngơ vàng lá một chiều sương.
Mơ màng cố quận xa xôi đó,
Một bóng người thương cách dặm trường.


Chắp cánh tìm về nơi chốn xa,
Mười năm tình cũ tưởng phôi pha !
Nhưng không người vẫn luôn chờ đó,
Thấp thỏm ngày qua dưới bóng tà.


Sửng sờ đối mặt tim lỡ nhịp,
Bốn mắt nhìn nhau ngấn lệ sa.
Bao năm thổn thức cùng trăng gió,
Trùng phùng đôi bóng quyện tình ca.



Huyền Băng

Được bạn: vdn đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Trùng Hoan"