Huyền Băng

Mộng


Tuổi trẻ thường hay mộng với mơ,
Dệt từng kỷ niệm lại thành thơ.
Mà thương mà nhớ mà thao thức,
Rồi khóc rồi cười lệ nhểu đôi.



Mộng gì ngòai mộng tình đôi lứa,
Mơ chi khi tuổi mới tròn trăng!
Nhớ thương gom góp thành mây nước,
Thao thức năm canh nhớ một người.



Suy tính viển vông ngày mai đẹp
Cho vườn hoa thắm đượm hương xuân.

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Mộng"