Huyền Băng

Điêu linh



Vận nước điêu linh, giặc đến rồi
Từ trong lục địa lẫn ngoài khơi
Giặc chìm, giặc nổi đe dân nước 
Hởi ai mê mẩn, phải tỉnh thôi ...! 
 
Bỏ hết ăn chơi mê muội đời
Một lòng đánh đuổi bọn bò tươi
Lưỡi lè hòng chiếm toàn đông hải
Lập thế thượng phong, độc bá đất ... trời 
 
Nhớ lại năm xưa bọn giặc tàu,
Đô hộ ngàn năm dân xanh xao
Bắt óc mò trai, nộp cho chúng 
Cỏ đá nghìn xưa cũng nghẹn ngào 
 
Sử sách còn ghi bao thương đau
Cớ gì quên được không cùng nhau 
Chung lưng đâu cật tìm phương án 
Gìn giữ biên cương "CHỐNG GIẶC NÀO!" 
 
Huyền Băng

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2016

Bình luận về Bài thơ "Điêu linh"