Huyền Băng

Lãng đãng mùa đông!



Mấy mùa văn thơ bay mất
Chút lạnh đời thường quay về quấn chặt!
ủ mầm thơ sống lại thả cùng mây
Mây_gió là em luôn gợi những ngất ngây
Kéo tư tưởng ai kia vào huyển mộng
Trời mênh mông, đất luôn mở rộng
Nhưng hồn ta sao chật chội khôn cùng
Xoay trở bốn bề chẳng có phía nào thông
Làm sao thoát, thôi đành không thể thoát.
Khép mắt, ngủ ngoan quên điều tai ác
Ông tạo trêu người, người nói xin vâng!
 
Huyền Băng

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 1 tháng 1 năm 2014

Bình luận về Bài thơ "Lãng đãng mùa đông!"