Huyền Băng

Bình dị quê tôi,




 
Bình dị quê tôi
gói mình bên sông nước
Vẫn là cây bần cây đước
cùng với đám lục bình trôi
thuyền ai dong giữa năm tháng ngược xuôi
chỡ chuyên bao mãnh đời sang hèn, cơ cực
nắng vẫn ở trên cao, mưa vẫn về bất chợt
ấm lòng người rồi dịu bớt nồng oi
đơn sơ là thế đất và trời
thế mà khó quên trong tâm tưởng
ai một lần đi xa luôn hồi hướng
mơ lần về uống ngụm nước miền Nam
 

 

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 27 tháng 7 năm 2013

Bình luận về Bài thơ "Bình dị quê tôi,"