Huyền Băng

Giật mình





Thu đến rồi sao một buổi chiều !
Thả mình theo gió ta phiêu diêu
Bến sông hiu quạnh kia bờ đáp
Thảm cỏ ven sông đấp mộ yêu

Thoả ước rằng đây chốn cuối cùng
Cỏ cây mây nước hồn mông lung
Ngẩng trông  trên đó cành lá đỏ
Nhắm mắt ta đi vào hư không

Sương gió chiều nay có lạnh không?
khi lìa cõi tạm mấy mươi năm
Tìm đâu... đây đó lời ru cuối!
Làm gói hành trang chốn xa xăm.





Đã phổ thành nhạc theo link dưới đây
Mộ khúc
 

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 12 tháng 3 năm 2013

Bình luận về Bài thơ "Giật mình"