Huyền Băng

Chờ ai!



Ai mãi chờ ai chốn cuối đường
Niềm riêng dấu kín lệ sầu tuông
Mỏi mòn trông ngóng vàng theo lá
Giã từ kỷ niệm lẫn vào sương
 
Sương khói cuộc đời ôi thê lương
Mịt mù giăng nẻo... chỉ đêm trường
Nhắm mắt đưa chân tìm chỗ trú
An phận thủ thường nhưng vẫn tương...
 
Tương tư tình đến thỏa ngàn thương
Ủ chút men yêu, ấm má hường
Để ngày đi, đến không vô vị
Như sóng dỗ dành... thương, vẫn... thương!

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 12 tháng 3 năm 2013

Bình luận về Bài thơ "Chờ ai!"