Huyền Băng

Cảm ơn đời,

Xin cảm ơn đời thỉnh thoảng cho...
Một vài mái ấm... rủ lòng lo
Bao nhiêu trẻ nít không nhà cửa
Chốn nghỉ, nơi ăn, ... dạy học trò
 
Để em khôn lớn giữa dòng đời
Kiến thức theo mình đến khắp nơi
Tự thân nuôi sống không chới với
Để cảm rằng đời còn xuân tươi
 
Không kể rằng xuân, hạ, hoặc đông...
Mỗi năm cố nhớ, chỉ một lần...
Chung tay góp sức vào đâu đó
Tìm vui trong cuộc sống nghĩa nhân...
 
Huyền Băng
 
* Thói thường người ta thường dồn nhau làm việc nghĩa vào những ngày lễ, tết, nhưng lại quên cuộc sống của những kẻ bất hạnh thì xảy ra hàng ngày. Ước gì những việc nghĩa dồn dập này được trải đều ra trong năm để lúc nào kẻ bất hạnh cũng được quan tâm và không bị rơi vào tình trạng lúc thì thừa mứa lúc thì thật thiếu thốn.

Được bạn: vdn 9.12.10 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Cảm ơn đời,"