jacaranda

Dấu Buồn Đêm Mưa ...


Bỗng dưng ray rức nỗi niềm
Lật bài thơ cũ em tìm dấu xưa (*)
Ngoài trời gió bấc gọi Mưa
Lạc loài dấu mộng hương thừa riêng mang


Bài thơ anh viết mấy hàng ...
Sao em rơi lệ như ngàn lá thu
Hồn em thành cõi hoang vu
Từ câu anh bảo :"Tạ từ đêm nay ..."


Đêm nay ai chuốc mà say ?
Tạ từ đi nhé khỏi đày đọa nhau
Lạy trời nếu có kiếp sau
Hồn con hóa Bướm bay vào hư không


Bỗng nghe ray rức nỗi lòng
Xưa ... thơ anh bảo tình không phai mờ
Bây chừ em hiểu hư vô
Dấu xưa ...nay chỉ nấm mồ hoang liêu


Thu về nghe tiếng Quạ kêu
Đông về Gió hú ... quỷ, yêu gọi hồn


 

Được bạn: HB 26.10.2010 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Dấu Buồn Đêm Mưa ..."