Huyền Băng

Vi vu


   
Vi vu tiếng gió ngang trời
Vi vu tiếng sáo gọi mời hồn ai
Vi vu thả mộng mơ bay
Vi vu quên hết đắng cay cõi trần
 
Chân lần giữa chốn mênh mông
Mắt lần vào chốn hư không tìm gì!
Tai lần tiếng biển thầm thì
Đâu lời dịu ngọt sinh kỳ có bao...!
 
Ô kìa mặt nước nghiêng chao*,
Sóng sa sóng sánh đổ trào bờ thương
Cũng may bờ rộng vô thường
Dang mình thấm đẩm... đại dương... hiền hòa
Mong khi bảo táp mưa sa
Chỉ là một thoáng, gió...(lại) là vi vu... 
 







 
*
Trước thịnh nộ thế trần
  Bờ yêu thương dang rộng
  Bao tị hiềm... tan thấm...
  Bãi trụ đời bình yên

Được bạn: HB 14.10.2009 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Vi vu"