Huyền Băng

Mênh mang...!



Trời mênh mang, biển mênh mang
Cát mịn xõai dài đưa hồn ai lang thang
Núi kia xa thẳm oai hùng phơi gan
Mặc gió bão từ đâu - núi đứng ngang tàng
Ta yêu dáng núi từ lâu bệ vệ đường hoàng
Ngắm từ xa mối tơ tình vương mang


Mắt ta một lần chìm trong bóng núi
Tim ta một lần rung lên tiếng tơ đàn
Môi ta một lần muốn nói
Yêu quá đi thôi dáng chàng trai hiên ngang
Nỗi nhớ hòa lời cây cối
Góp gío tung bay cao âm vang, âm vang...


Thiên thu biển vọng về tiếng gọi
Tình ơi sao mãi ngút ngàn
"Hoa Biển" đáp lời từng đợt
Tình đây luôn như sóng dâng tràn








Đã phổ nhạc

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=339740&mpage=4


 

Được bạn: Việt Dương Nhân 26.05.2008 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Mênh mang...!"