Huyền Băng

Những đóa hoa đời

Trong muôn ngàn gian trá,
Ngẩng mặt lên tôi buông thả hết những ước mơ
Tôi một mình, đếm những bước ơ thờ
Trong quãng vắng để bình yên tâm - chí !
 
Gặp em, một tình chân không mộng mị
niềm vui tôi lại sống lại như thơ
để mỗi ngày tôi lại ngóng lại chờ
lời em đó êm đềm nhưng dung dị
 
không đau thương, không bi lụy!
Dù trong em như mất một niềm tin
Em luôn cười, tôi "biết" dáng rất xinh
Vì tôi đã tạc hình em trong trí. 
 
Tôi - em, dù đường xa vạn lý
Nhưng gần nhau bởi cùng một tấm lòng
Tấm lòng yêu cây cỏ núi sông
Và thơ đó - gây mầm ươm sức sống.
 
Huyền Băng
 
Viết cho em, cho những tâm hồn chân thật đáng trân trọng.

Được bạn: vdn 31.7.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Những đóa hoa đời"