Dương hồng Thủy

Kỷ Niệm Đèo Hòn Giao



Cách đây không lâu, tôi trở về xứ ngàn hoa
Để thăm lại vùng bao la đồi núi
Xa lạ lắm – hơn bốn mươi năm gió bụi
Đà Lạt bây giờ, ngói đỏ đuổi rừng thông.
 
Tôi hướng về trường Võ bị, hồ Thở than
Tìm tỉnh lộ 723 về miền đất biển
Rừng thông bạt ngàn như ngẩn ngơ tiếp kiến
Người lính già miệng móm mém trở về.
 
Rừng xanh ôm ấp con đường tráng nhựa, ngoằn ngoèo
Những nhát cắt taluy, lộ hai bên đất bazan màu đỏ
Qua những cánh rừng lá kim, còn nguyên trinh nhịp thở
Rồi rừng lá rộng, đón gió đỉnh Hòn Giao.
 
Những đứa trẻ người Cil, người K`Ho chân thấp, bước cao
Vai gùi nặng măng rừng, ngô, khoai, gánh củi
Những đôi chân mốc cời bước đi lầm lũi
Biết bao giờ tìm được hạnh phúc tương lai

Con đường lướt qua trùng điệp rừng núi chạy dài
Sương bãng lãng, gió cắt da, vực sâu thăm thẳm
Có những đoạn như eo thon cô gái mượt mà biến dạng
Phô đường cong duyên dáng giữa cô đơn.
 
Bên vệ đường cô quạnh những miếu cô hồn
Phu mở đất, chết vì rừng thiêng, nước độc
Cũng có kẻ ngắm mây trời trượt dốc
Gia nhập nhóm người, lạc lõng : âm binh !
 
Hương núi rừng bãng lãng đẹp lung linh
Chiều xuống thấp, tiếng mễn kêu ghềnh đá
Chào tạm biệt đỉnh đèo hoang xa lạ
Hiễm trở ngàn trùng, mà cũng quá nên thơ !
 
Dương hồng Thủy


 

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 6 tháng 7 năm 2018

Bình luận về Bài thơ "Kỷ Niệm Đèo Hòn Giao"