Thương Hoàng

Cánh Cò Cô Đơn



 


 




Cánh cò bì bõm ruộng sâu
Đêm hôm khuya khoắt dãi dầu gió mưa
Tơ trời đoạn mối giữa mùa
Duyên son rữa nhụy khi vừa đôi trăng

Khuê môn thục nữ ngại ngần
Chợ đời quang gánh tảo tần bôn ba
Một lòng hiếu kính mẹ già
Một tay thu vén cửa nhà cột xiêu

Thương con dạy dỗ nuông chìu
Làm cha, làm mẹ trăm điều đắng cay
Gương son quên bỏ tháng ngày
Tóc người thiếu phụ hao gầy năm canh

Hạt gạo chia nửa để dành
Bữa no bữa đói cam đành riêng mang
Nửa dành cha mẹ thiếp chàng
Nửa người quân tử thân mang tù đày

Khép lòng từ chối mối mai
Thân cò giữ vẹn trang đài hạnh dung
Dù cho xa cách muôn trùng
Thề nguyền giữ vẹn thủy chung một lòng

Cánh cò lặn lội bờ sông
Ngồi nhớ thương chồng lệ đổ tràn đê
Cánh cò lạc lõng lối về
Đèn đêm hắt bóng não nề trăng non


 

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 5 tháng 11 năm 2015

Bình luận về Bài thơ "Cánh Cò Cô Đơn"