Hư Vô

SÀI GÒN THÁNG TƯ



Một ngày tháng tư đang cơn hấp hối
Tôi lao vào lửa khói tới đón em
Phố xá tan hoang mịt mù thuốc súng
Chiếc ghế ngồi chung chổng cẳng ngỡ ngàng.

Sài gòn thất thủ chưa lời trăn trối
Đám đông hối hả giục giã bỏ đi
Tôi tìm em trong đoàn người di tản
Viên đạn đồng bay đỏ cánh tường vi.

Con đường nhỏ có lần em qua đó
Dấu guốc tình nhân một thủa đâu còn
Vòng xích xe tăng lăn ngang thành phố
Sài gòn thân yêu đã mất linh hồn.

Chưa kịp thấy em trong lần thất tán
Phủi tay không, hồn như bỗng hôn mê
Tôi đứng sững giữa sân trường Kiến Trúc
Sợi tóc ai bay tưởng bóng em về…

Hư Vô

Được bạn: vdn đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "SÀI GÒN THÁNG TƯ"