Vũ Hoàng

Cánh Phượng...






Cánh phượng rớt tả tơi niềm hy vọng
Chuyến tàu đời mìn nổ đứt đường ray
Buổi sáng ban mai mịt mù khói súng
Em vội vàng cởi chiếc áo tháng tư...

Góc trường xưa hết nghe lời tình tự
Tuổi thập thò hé mở lối vào yêu
Em bây giờ tóc ngắn dáng liêu xiêu
Quần xắn cao chân ngập ngừng lặng bước

Tà áo trắng đã xa ngày lướt thướt
Cánh phượng hồng chưa nở gãy cành rơi
Em bước trong màu mới nhuộm sắc đời
Nghe tê tái giữa trời giăng mây xám...

Con sông nhỏ bỏ nguồn tuôn ra biển
Sóng bạc đầu mặn chát muối hồi sinh
Một khoảng linh đinh bến bờ hy vọng!
Cánh phượng rồi năm tháng cũng làm thinh....

Vh




 

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 7 tháng 5 năm 2020

Bình luận về Bài thơ "Cánh Phượng..."