Lã Thế Phong

Biển Xưa Ta Về


Khi ta đến gió còn hương biển mặn,
Con sóng đầy vẫn chở nhịp thương xưa,
Vạt nắng hè héo hon vàng đỉnh núi,
Tìm em đâu? giữa ngày tháng dư thừa.
Bờ cát gợn dấu chân đan huyền thoại,
Của thuở tình ghi tạc giấc mơ chung,
Giòng nước cạn bao giờ xoi mòn đá,
Xóa nhòa đi những vết tích sau cùng.
Còn quanh quẩn tiếng thông gầy guộc hát,
Lời tự tình trao gửi buổi tiễn nhau,
Ta giữ trong tim tiếng trầm não nuột,
Như một lần đã thấu hiểu niềm đau.
Ta thả hết nhớ mong về với biển,
Phù sa ơi, hãy lấp kín bụi trần,
Mai gội sạch dư âm mùa bão tố,
Khi em về thôi áo lụa bâng khuâng.
Lã Thế Phong
Aug. 16 / 06

Được bạn: diên vỹ
Đăng Ngày:04/09/06 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Biển Xưa Ta Về"