Bạch Vân Nam

Bằng Hữu

một lần gặp nhau

cả đời nhớ mãi

nhiều năm thì sao?

lòng ai cũng phải!

đường xa mù mịt

ngàn dặm xa xôi

tình bạn trong tôi

mỗi ngày mong nhớ

 

chia tay đâu nỡ

chấp nhận hợp tan

dẫu có phũ phàng

cuộc đời là thế.

 

quê hương muôn thuở vẫn yêu thương

bằng hữu phương trời dạ vấn vương

nằm nghe gió hát cung đàn nhạt  

Ruợu đắng mình ta thật chán chường

rượu đắng tình xa

men nồng để nhớ

người đi có nhớ chiều thơ mộng?

có nhớ mai vàng rụng khúc sông

tay nâng chung tửu vang lời hát

bài chiếc xe tăng vượt cánh đồng

hòa chung ly rượu

bao lời hứa suông

ra đi để lại

trong lòng vấn vương  

mấy xuân hoa nở chóng vội tàn

là mấy năm buồn dạ xốn xan

đâu khi gặp gỡ ngồi cạn chén

mặc nắng hòang hôn gội tóc vàng

thời gian trôi qua

cảnh xưa còn lại

nhạt nhòa năm tháng

đếm mua thu đi

người đi hay ở cũng do trời

bằng hữu trong đời thật khó vơi

đâu ai phút chốc tình thân thiết

đâu dễ sẽ chia dẫu nửa lời

như cánh chim trời

như vầng mây trắng

bay về mọi nơi

nhìn về xóm vắng

xuân treo trên cành

ai chồm tay hái

bóng hình ngày xanh

tôi cười ngây dại

lòng sao nặng nề

nhìn vào đêm lạnh

nỗi buồn lê thê

này anh có nhớ

hay là đã quên

xuân vừa trở lại

bọn mình cách xa.

 

Tặng bạn Nguyễn Trung Kiên bài thơ này và chúc bạn luôn vui vẻ, thành đạt trong cuộc sống.

 

2007

Bạch Vân Nam

Được bạn: vdn 8.2.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Bằng Hữu"