Bạch Vân Nam

Xuân Buồn


Hết rồi con én bay đi
Nghiêng nghiêng cánh lượn biệt ly xuân này
Mưa rơi lất phất hàng cây
Nắng mai thôi thúc làn mây phiêu bồng
Buồn ai em bước theo chồng
Én vàng xa khuất xuân nồng vội tan
Áo hoa em mặc vội vàng
Dây tơ dứt bỏ tim chàng nhói đau
Mới vừa mở lối yêu nhau
Phải chăng cha mẹ ham giàu gả em ?
Nhìn trời thao thức bao đêm
Phận nghèo nâng chén say mèm lãng quên


****

2006

 

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Xuân Buồn"