Huyền Lâm (Phuongtim 937)

Trở Giấc



 


Em về vỡ giấc chiêm bao
Quờ tay gối lạnh lòng nao nao buồn
Tóc mềm xưa một mùi hương
Như còn đọng lại một giường chiếu chăn



Người đi để lại vết hằn
Đêm đêm trở giấc lòng bâng khuâng buồn
Gối sầu lạnh một mùa thương
Người xa xa khuất còn vương bóng hình



Bước sai một đoạn đường tình
Để nghe nhức nhối tim mình đêm đêm
Gió khuya thổi lạnh qua thềm
Trăng nghiêng bóng lẻ buồn tênh cô phòng



Trách ai se sợi tơ hồng
Lơi chi mối chỉ để lòng thêm đau
Tuổi đời năm tháng hư hao
Nhưng hình bóng cũ không vào lãng quên



Đêm nằm trở giấc buồn tênh !


 

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 10 tháng 1 năm 2015

Bình luận về Bài thơ "Trở Giấc"