TiCa

Vấn vương hạt nắng



 



Hững hờ…bóng sổ - ngày qua
Buồm nâu dong ruổi, nhạt nhòa bến thương
Cô thân lữ khách dặm đường
Tằm xưa rũ rượi, tơ vương rối đầu



Như làn gió thoảng - còn đâu !
Có chăng mấy hạt mưa Ngâu trở mình



Ví mà…giữa chốn u minh
Đài hoa khép nhụy, hương trinh hảo_toàn.



Đất lành - sao chẳng hiền ngoan ?!
Chim trời mỏi cánh, đa đoan vạt buồn
Nhọc nhằn - nhọc cả luyến thương
Nhọc vầng trán rộng, phong sương – áo sờn…



Mây trời …
Ví giả dừng luôn
Trùng dương dâng sóng, cội nguồn lá lay
Màu rừng mấy lượt đổi thay
Ta về gom hạt nắng phai cuối trời.



U hoài - một giấc mơ rơi
Mong manh sợi nhớ…ru hời sợi thương
Sợi dài - dài nỗi vấn vương
Vần thơ ủ mộng đêm trường - buốt tim.




(12.10.2014)

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 10 tháng 1 năm 2015

Bình luận về Bài thơ "Vấn vương hạt nắng"