TiCa

Một ngày



 



Một ngày
Chị bỗng đi xa
Sương khuya buốt lạnh
Đêm qua mệt nhoài.



Nắng mai len lén u hoài
Chim non trở giấc bi ai gọi đàn
Côn trùng nghẹn tiếng thở than
Ven bờ lau sậy ngỡ ngàng tựa nhau.



Xa nguồn…
Chiếc lá lao chao
Gió hiu hắt Gió.
Cành đau đớn cành.



Một ngày
Đời bỗng mong manh
Chị em côi cút khoác vành vải sô



Bao năm yên ắng – mặt hồ
Chắt chiu lưu bút “Tàn mơ”* của Người
Hai chị em – một góc trời
Sẻ san nửa mảnh áo tơi chẳng màng…



Ngày Đông
Phủ kín vành tang
Chị yêu quẳng gánh giữa đàng
…Còn ai ?



Bâng quơ
Mây trắng lạc loài
Đâu là bến tựa những ngày gió mưa ?!



Trời buồn
Nắng cũng lưa thưa
Ngày rơi theo bóng mùa xưa – não lòng.



Một ngày
Dẫu có tàn Đông
Chị đi.
Em ở
...hoài trông dáng Người



Bướm gầy
Hoa cỏ kém tươi
Bước Xuân lạc lõng
Gót đời chông chênh.




(01/02/2015) 

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 10 tháng 1 năm 2015

Bình luận về Bài thơ "Một ngày"