Lê Phú Hải

THÁNG GIÊNG






Tháng giêng chân trần ra phố
Phố ơi buồn tự bao giờ
Dáng ai ngày xưa nho nhỏ
Bây giờ xô dạt về đâu?

Gió thổi giọt mưa rơi mau
Nghe như giọt buồn nước mắt
Quê hương không còn chia cắt
Sao hồn cứ mãi ngóng trông

Gác vắng chiều nay còn không
Tiếng đàn rơi trong lặng lẽ
Người ơi ru đời đi nhé
Bao giờ cho hết thương đau

Ta hứa sẽ về tìm nhau
Leo lên đồi cao đàn hát
Đừng buồn chi sênh* phách* lạc
Miễn là mắt biếc còn đây

Lưu lạc đã mờ chân mây
Sá gì đường xa vạn dặm
Thương người ừ thương người lắm
Cầm bằng không biết thì thôi

Có chiếc lá khô mồ côi
Của ai ngày xưa còn đó
Ta để dành đây nè nhỏ
Nhớ về phương Bắc xa xôi


(Giao mùa, tặng m bài thơ hoài niệm...)
*Sênh: Nhạc cụ cổ, làm bằng hai miếng gỗ dùng để gõ nhịp.
Phách: Nhạc cụ gồm một thanh tre và hai dùi gỗ, gõ thành tiếng.

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 17 tháng 3 năm 2012

Bình luận về Bài thơ "THÁNG GIÊNG"