Đặng quang Chính

Thơ tình


Nhiều người hỏi bao thư tình anh viết
viết cho ai và viết đến bao giờ
Anh chỉ cười chẳng biết nói ra sao
Đời tình cảm sao mà đo đếm được !...


Cảm thương cha thương mẹ với anh em
Thương thầy giáo thương ngôi trường xưa cũ
Thương cả đám con nhà nghèo trong xóm
Thương dân quê lam lũ suốt cuộc đời !...
Thương đất nước bị cày bừa dày xéo
Hết ngoại xâm lại đến giặc trong nhà


Người yêu hỏi anh yêu ai khác nữa
Anh trả lời thương cái đẹp trời cho
nét mỹ miều xinh xắn của thiên nhiên
Ai đúc sẵn sao lại không nhìn ngắm
Cảm cái đẹp yêu luôn con người ấy
Tội của ai đành phải chịu vậy thôi.


Vợ anh hỏi anh có yêu ai khác
Anh một lòng chỉ yêu vợ anh thôi
Cái đẹp ấy trời đã cho anh hưởng
tội vạ gì lại buông bắt chim trời
Người vợ anh người chung lưng đấu cật
Chia xẻ nhau những ngày tháng ngọt bùi


Chính vì thế những người đồng chiến tuyến
Anh tin yêu anh quí mến vô cùng
Đồng một lòng chúng ta cùng tranh đấu
xây lại nhà dựng lại nước Việt Nam
Thư anh viết cũng là thư tình đó
tình anh em chiến hữu khắp năm châu


Tình cảm đó sao mà đo đếm được
Tình con người tình đất nước quê hương
Khi còn sống tình cảm kia còn đó
Khi mất rồi tình bàng bạc non sông.


Đặng quang Chính

Được bạn: vdn 12.11.11 đưa lên
vào ngày: 12 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Thơ tình"