Gió Bụi

Gió xuân

 
Chiều đón gió xuân về ngang lối vắng
Gửi nhớ thương theo cánh gió nồng nàn
Vệt nắng trải làm chứng nhân im lặng
Khép tâm tư riêng một cõi miên man
Gió xôn xao chiều vàng ngân vọng tiếng
Dư âm xưa réo rắt điệu mơ hồ
Gọi tên em cho lòng thôi xao xuyến
Nhớ nhung này sao chia nhỏ thành ô?
Gió vô tình vương bụi đường tóc rối
Rớt xuống đời từng hạt nhỏ long đong
Anh biết rõ mỗi bước đường đi tới
Vắng bóng em sầu chất chứa nặng lòng
Gió xuân đến từ miền xa thăm thẳm
Bay trên cao vùng trí nhớ vô cùng
Từ thuở nào anh cùng em đối ẩm
Nay trở thành đôi tri kỷ thủy chung
Gió mơn man khơi mặn nồng hương lửa
Hạnh phúc treo vầng nhật nguyệt rạng ngời
Xuân trổ lộc nắng lụa là hẹn hứa
Theo suối giòng tình yêu lững lờ trôi
Gió Xuân
(Gió Bụi)
02182004

Được bạn: vdn 1.6.11 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Gió xuân"