Gió Bụi

Nỗi nhớ

 
Xa quê hương nửa vòng quay trái đất
Dãi nắng dầm mưa lưu lạc xứ người
Buồn xa xứ theo tháng ngày chồng chất
Vẳng trong tim mãi vọng tiếng ầu ơi
Đã mấy mùa lá thu bay viễn xứ
Nắng hư hao gầy sợi vướng trên cành
Thèm hơi ấm thả hồn về quá khứ
Nơi quê nhà hoa đá trổ rêu xanh
Đan yêu thương mười ngón tay bé nhỏ
Luồn nhớ nhung trăm ngõ ngách tâm hồn
Lòng hạn hán niềm vui nhuốm vàng võ
Nỗi buồn thừa giăng kín buổi hoàng hôn
Quốc nỉ non thở than bên sông vắng
Khói lam chiều vây thôn dã buồn tênh
Côn trùng vang xé không gian tĩnh lặng
Khơi đáy lòng bao kỷ niệm khó quên
Mảnh trăng hiền lặng soi nghiêng ẩn bóng
Giòng sông xanh đất bên lở bên bồi
Bìm bịp kêu nước lớn ròng gợn sóng
Biển nhớ nào chợt vỡ lụt hồn tôi
Gió Bụi
09/05/2003

Được bạn: vdn 13.5.11 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Nỗi nhớ"