Gió Bụi

Có lẽ nào

 
Có lẽ nào lòng em không muốn nhớ
Mối tình thơ đã ghi khắc chuyện mình
Đẹp tuyệt vời như nụ hồng chớm nở
Hạt sương còn say sưa giấc lung linh
Anh vẫn nhớ hoàng hôn chiều hò hẹn
Nắng bâng khuâng dần lịm cuối chân trời
Ráng ửng hồng pha sắc mây e thẹn
Chiều ngại ngùng khi môi chạm bờ môi
Tay đan tay bước đều nghe biển hát
Lời du dương lòng biển mặn chung tình
Sóng mãi miết lượn nhấp nhô đầu bạc
Suốt một đời rượt đuổi vẫn điêu linh
Có lẽ nào đôi ta đường hai ngã
Cứ mãi tìm một nửa của đời nhau
Bởi chia tay chưa một lời từ giã
Năm tháng ròng ray rứt một niềm đau
Trăng khắc khoải soi bóng dài trăn trở
Đêm bơ vơ ru giấc ngủ muộn màng
Em rất gần mà xa ngàn dặm ở
Nhớ không lời nên mãi nhớ mênh mang
Gió Bụi
04/24/2011

Được bạn: vdn 27.4.11 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Có lẽ nào"