Gió Bụi

Nỗi lòng

 
Đón gió đông về qua lối vắng
Xác xơ lá úa lạc đường bay
Cành khô trơ trẽn chùm hoa nắng
Thấm lạnh sương khuya mỗi giọt say
Từng bước lưu vong trên đất khách
Quê hương thăm thẳm ngẩng nhìn lui
Tháng năm kỷ niệm dầy trang sách
Khản cổ quốc kêu luống ngậm ngùi
Hun hút quê nhà ngàn dặm biển
Quạnh hiu luồn ngõ ngách tâm hồn
Trước thềm năm mới mừng xuân đến
Quặn thắt cõi lòng đã héo hon
Rừng trí nhớ ngàn con sóng đuổi
Đẩy trôi đi dấu vết ngày xưa
Hai mươi năm dặm đường rong ruổi
Chạnh thấy thương mình những thiệt thua
Én liệng lưng trời hồn khắc khoải
Mơ xuân đầm ấm ở quê nhà
Hoa đào tung cánh trải hồng lối
Gầy guộc đôi tay nhặt xót xa
Gió Bụi
12/20/2003

Được bạn: vdn 25.4.11 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Nỗi lòng"