Bạch Vân Nam

Đắm Tàu



 
Ngày kia gió lớn thuyền chao đảo
Ta phớt lờ cỡi sóng ra khơi
Khi nắng ấm tan dần cơn bão
Mây xanh trong và nước bọc trời
 
Mỗi đêm tối cá đầy óc ách
Tôi lại cười nâng chén vui say
Đây phần thưởng can trường thử thách
Lạc quan đời sáng lạng tương lai
 
Tàu lắc lư dập dềnh biển động
Đá mọc ngầm thân gỗ tan hoang
Người thuyền tưởng thở dài vô vọng
Nửa cuộc chơi kết thúc vội vàng
 
Nhìn con tàu phơi xác đáy sâu
Ta biết nó xa ngàn hải lý
Không bờ bến chở che neo đậu
Muốn trở vào! Mờ mịt lối đi!



  2009

Được bạn: HB 15.11.2009 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Đắm Tàu"