Bạch Vân Nam

Ngày Vu Lan Buồn


Mẹ là than thuốc thần kỳ
Mẹ là ngọn đuốc con đi mở đường
Mẹ là ngọn gió đưa hương
Mẹ là biển cả cho buồm khơi xa

Đêm nay Trăng ở lại nhà
Vườn rau cỏ mọc tiếng gà gọi nhau
Giờ đây mẹ ở nơi nào!
Buồn theo bóng dội Vì Sao trên trời

Lừng khừng Mây chẳng chịu trôi
Thảm xanh dưới đá ghế ngồi chông chênh
Hình như mắt mẹ đang nhìn
Dõi trông từng bước tập tềnh qua sông
 
Chuông ngân ngấn lệ lưng tròng
Ai cày lên áo nụ hồng trắng tang
Nhớ thương người mẹ khuất ngàn
Mưa rơi nặng hạt xuyên làn khói cay.
 
****
 
Rằm tháng 7-200
 
Bạch Vân Nam

Được bạn: vdn 13.12.08 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Ngày Vu Lan Buồn"