Bạch Vân Nam

Quê dừa

*

Dừa
cứ đứng đó
mãi chờ mây, đợi gió
xoả tóc mềm tua tủa sát bờ vai
nhớ thương ai nghiêng dáng đứng thở dài
hoàng hôn xuống lặng lẽ nấp mình trong bóng tối 
con sông nhỏ hiền lành cũng thì thầm như muốn nói
yêu thương dừa suốt những năm tháng chảy quanh  quanh
thương con sông thật nhiều, hong nắng những sợi tóc xanh
đêm thỏ thẻ, gió lùa , dừa gật đầu nghiêng mình rồi chợt khóc
trăng đã khuyết, nước cũng vơi đầy biết còn ai hôn lên mái tóc
cứ âm thầm , lơ lững thêu dệt cho đời những giấc mộng lứa đôi
ôi ! cây dừa, xinh xắn tô màu cái đẹp của tuổi thơ tôi
mang biểu tượng quê hương cô gái
   người trai trẻ tình yêu nồng cháy   
  xua cái nghèo bám lấy
 quê hương
  nước dừa
ngọt mát
đậm tình
  chất phác
  che mình
   trong cát
    gió chiều
    đứng hát
    cõi lòng
     chua chát
     nỗi buồn
     man mác
     chiếm lấy
    dừa xanh
     chiều nay
     anh đã về
     thăm xóm
     nắng chiều
   vương vấn
  chiếc lá reo
dẫu có đi đâu
dẫu có về đâu
ta vẫn luôn nhớ
cây dừa ở quê mình
cứ đứng đó, không bao giờ biết mỏi
mặc bão dày, chung thuỷ đất quê tôi
 ****************************
2006
Bạch Vân Nam

Được bạn: ATT 19-04-2008 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Quê dừa"